Gorman mất con vì di dân bất hợp pháp.
Nguồn Video
Transcript tiếng Anh bởi Khetthe
📌 Lưu ý: Transcript được Khetthe xử lý và rà soát bởi đội ngũ con người kết hợp công cụ hỗ trợ nên vẫn có thể xuất hiện sai sót.
THOMAS MCCLINTOCK: Thank you for your testimony, Sheriff. And finally, we’ll hear from Mrs. Gorman.
JESSICA GORMAN: Hi, my name is Jessica Gorman. I’m the mother-
THOMAS MCCLINTOCK: Can you turn on your microphone?
JESSICA GORMAN: Oh. Hi, my name is Sheridan Gorman. I’m sorry. My name is Jessica Gorman. I’m the mother of Sheridan Grace Gorman. Sheridan was 18 years old. She was a freshman at Loyola University Chicago. She was beautiful, she was funny, faithful, loving, full of plans to build something with her life. On March 19th, Sheridan went with friends to the lakefront in Chicago because they hoped they might see the Northern Lights. She never saw those lights. The man accused of murdering my daughter is Jose Medina, an illegal immigrant from Venezuela who should not have even been in this country. And even after committing a crime and having an outstanding warrant, he was left on the streets of Chicago to murder my innocent American child.
But this story, it’s not about him. This story is about my Sheridan. It’s about how failed border policies, sanctuary city laws, and twisted leaders refused to cooperate with ICE. They sent her to her grave. It’s about a government and politicians that forgot their first priority. And the question before this committee is painfully simple. When did protecting our American citizens stop being your first priority? And even more important, why did protecting our American citizens stop being your first priority? I want an explanation, I need one and I deserve one.
But first, I want you to know who my Sheridan was. I want you to understand what we all lost because of your mismatched priorities. My husband and I have always joked that our older daughter, Madeline, is our pride. Well, Sheridan was our joy. From the moment she was born, Sheridan was pure energy, enthusiasm, laughter, fun. She was the kind of person who made every room brighter and usually a little louder, which is why when Sheridan was in kindergarten, I remember going to her first parent-teacher conference. I was a little nervous because while she was the sweetest little girl you could possibly imagine, she was also the chattiest. I remember sitting down across from her teacher, bracing myself and asking with bated breath. “So how’s my Sheridan?”
I’ll never forget when the teacher looked at me very seriously and said, “I only have one thing to say to you.” My stomach dropped. Then she said, “Your Sheridan stalks the buddy bench.” I remember blinking at her. “I’m sorry, what?” She said, “Your Sheridan stalks the buddy bench.” I was totally confused and I asked, “Is that a good thing or is that a bad thing? And what exactly is a buddy bench?” And the teacher smiled and said, “It’s a beautiful thing.”
She explained that they had a bench in the play yard. She said that, “Not all kids are as outgoing and confident as your Sheridan, so the children were told that if they wanted to play or if they felt lonely, left out, shy, they could sit on that bench. And then the other children were told that if they saw someone sitting there, they should go over, talk to them, ask them to play.” And apparently Sheridan, my tiny kindergartner, had appointed herself the guardian of that bench. Every day at recess, instead of heading straight to the swings or joining in a game of kickball, my daughter hung back and hovered by the nearby tree, just watching that bench, just waiting just in case someone might need her.
Kids didn’t even have a chance to fully sit down on the bench before Sheridan was rushing over to take them, to take their hand, pull them away. Girls, boys, first-graders, kindergartners, it really didn’t matter to her. If a child looked lonely, Sheridan went over. If someone had no one to play with, Sheridan was there. If someone felt invisible, Sheridan saw them. That was my daughter and that is who she was until the day she was stolen from us.
And I honestly can’t make sense of it. I cannot make peace with it. And in what world does the child who spent her life making sure no one was lonely died terrified and alone on a pier in Chicago? In what world does the girl who saw everyone become invisible to the people and power responsible for protecting her? This cannot be explained away and it cannot be buried beneath the list of unrelated issues that you all paraded before us.
Thanks for telling me without telling me that you’re here but you don’t want to be. This is the fourth. This is the fourth time you had angel families. Thanks for telling me you don’t care. This cannot be buried under your slogans, your statistics or excuses, and this just can’t stand. So today I bring this back to the buddy bench. I think Congress needs one. I think every governor, every mayor, every sanctuary city official, and politician shifting blame and interest, hiding behind their slogans and talking points should have to all sit on one. And I challenge you all to sit down with me, take my hand, look me in the eye and then explain to me because I just don’t understand. Explain why people here illegally matter more than your American citizens. Explain why sanctuary policies matter more than my Sheridan’s life. Explain why cooperation with ICE was too much to ask for, but asking our American parents to bury our children is somehow acceptable. Ask me. I need you to tell me.
I want you to imagine that that little girl on the buddy bench, that innocent college freshman with a heart full of compassion and a head full of dreams that was gunned down by an illegal immigrant, I want you to imagine that was your daughter, not mine. What if she was yours? Would you even hesitate for one second to act or to make changes? My Sheridan spent her whole life choosing others. Today I’m just asking this committee, this committee and our Congress and our country to choose her. She was worth protecting, she was worth saving, and she was worth your brave vote.
To all of those who have supported us, who’ve prayed for us, who have cried with us and to those who have had the courage to speak out and say Sheridan’s name, thank you. Because every time you say her name, you give a piece of her back to us. You remind the world that Sheridan was not a talking point. She wasn’t a statistic or a headline. She was our daughter. She will always be my sweet sunshine. And if the people who failed her would rather look away then I’m asking the rest of you to look right at her. Here she is, there’s she and I. Here she is, this is taken the day before she died.
Say her name, tell her story and demand better because my Sheridan Grace Gorman should still be alive and no mother should have to stand where I am standing, begging, begging elected leaders to value my child’s life after it’s already too late.
I cried when I came into the room. I saw this poster that you made. It says, “At every stop, the system had a chance to stop him.” At every step, it failed and my daughter paid for those failures, your failures with her life. No family should ever have to bury a child because public officials fail to put American lives first. I’m just asking you to choose us. We choose you. We choose you. Choose us. Why does my child matter less than an illegal immigrant? Why?
Listen, I have a heart. I love immigrants. Two of my best friends in this whole world are immigrants. They came here the right way. I absolutely think they make America beautiful, but my daughter’s beautiful too. I need you to think about what these policies are and I need you to imagine this is your daughter because I’m very sure you won’t be cutting off anyone when they’re speaking. I’d be very sure you won’t call this a political stunt. The grief is real. Every day I wake up with unimaginable pain. You know what I wake up in the middle of the night and I think? Did my daughter cry for me? She made it 40 feet. She made it 40 feet, running for her life. Did she cry out for me? She died on that pavement all by herself, lonely, bleeding on that pavement. And I will never, ever rest. I actually have to say that I am devastated, my husband and I. We’re only a couple years away from retirement, I’ve worked my whole life so hard. All I wanted to do was just enjoy our children, just wanted to enjoy my Sheridan, my Madeline.
And now I’m bitter. I’m bitter because I’m a lover, not a fighter. I’m a lover. I love children, I love pumping people up and making them feel good about themselves. I’m not racist, I’m not xenophobic. We’ve done everything right, my husband and I. We taught our daughter to be wonderful, beautiful person. Her love was extravagant. And now I’m going to have to spend my last waking moment I’m going to have to spend fighting, fighting against these policies, fighting for people to say her name.
So if you have the courage, please come talk to me. Come sit on that bench. I’ll buy Congress a bench. Talk to each other. Talk to each other. We shouldn’t be screaming across the room. I mean, we also shouldn’t say but, because I have to just say, and I understand that you’re here for a reason. I don’t understand why it’s only the Republican side that cares about our American children. And I know that you’re a mother, I know that you’re a father. I deeply value that.
But basically what you just did, what you said was, “I’m so sorry for your loss. I have a daughter too. I have a son. I feel your pain.” You don’t. You don’t feel my pain because the next words out of your mouth were but. There’s no but. When your child is in a coffin, there’s no but. And I need you to understand that. And if you ever want to talk about it, I’m here. I’m going to buy you a bench. I’m going to buy, I can put that on the record, I’m going to buy Congress a bench and they can come and sit and hold my hand and look me in the eye and explain to me why illegal immigrants are more important than my daughter. I really want to know because I don’t understand. Please, I welcome you. I will listen. I will listen. I care. I care. I just need you to explain it to me because I don’t and I fear I will never understand. Thank you.
Bản dịch tiếng Việt bởi Khetthe
📌 Lưu ý: Bản dịch được Khetthe xử lý bởi đội ngũ con người nhưng vẫn có thể xuất hiện sai sót.
THOMAS MCCLINTOCK: Cảm ơn lời khai của ông Cảnh sát trưởng. Và cuối cùng chúng ta sẽ lắng nghe bà Gorman.
JESSICA GORMAN: Xin chào tôi tên là Jessica Gorman. Tôi là mẹ
THOMAS MCCLINTOCK: Bà có thể bật micrô lên được không?
JESSICA GORMAN: Ôi. Xin chào tôi tên là Sheridan Gorman. Tôi xin lỗi. Tôi tên là Jessica Gorman. Tôi là mẹ của Sheridan Grace Gorman. Sheridan năm đó 18 tuổi. Con bé là sinh viên năm nhất tại Đại học Loyola Chicago. Con bé rất xinh đẹp hài hước có lòng tin yêu thương và tràn đầy những kế hoạch để xây dựng cuộc đời mình. Vào ngày 19 tháng 3 Sheridan cùng các bạn ra bờ hồ ở Chicago với hy vọng có thể nhìn thấy Bắc cực quang. Con bé đã không bao giờ được nhìn thấy những ánh sáng đó nữa. Kẻ bị buộc tội sát hại con gái tôi là Jose Medina một người nhập cư bất hợp pháp đến từ Venezuela kẻ đáng lẽ không được phép có mặt ở đất nước này. Và ngay cả sau khi phạm tội và đang bị truy nã hắn vẫn được thả rông trên đường phố Chicago để rồi sát hại đứa con người Mỹ vô tội của tôi.
Nhưng câu chuyện này không phải là về hắn. Câu chuyện này là về Sheridan của tôi. Đó là câu chuyện về các chính sách biên giới thất bại những chính sách bảo hộ người nhập cư và những nhà lãnh đạo biến chất đã từ chối hợp tác với Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan. Họ đã tiễn con bé xuống mồ. Đó là câu chuyện về một chính phủ và những chính trị gia đã quên đi ưu tiên hàng đầu của mình. Và câu hỏi đặt ra trước ủy ban này đơn giản đến đau lòng. Từ bao giờ việc bảo vệ công dân Mỹ của chúng ta không còn là ưu tiên hàng đầu của các vị nữa? Và quan trọng hơn nữa tại sao việc bảo vệ công dân Mỹ của chúng ta lại không còn là ưu tiên hàng đầu của các vị? Tôi muốn có một lời giải thích, tôi cần một lời giải thích và tôi xứng đáng nhận được điều đó.
Nhưng trước hết tôi muốn các vị biết Sheridan của tôi là người như thế nào. Tôi muốn các vị hiểu được tất cả chúng ta đã mất đi những gì vì sự sai lệch trong các ưu tiên của các vị. Vợ chồng tôi vẫn luôn đùa rằng đứa con gái lớn của chúng tôi Madeline là niềm tự hào của cả nhà. Còn Sheridan con bé chính là niềm vui của chúng tôi. Ngay từ khoảnh khắc chào đời Sheridan đã là một nguồn năng lượng thuần khiết sự nhiệt huyết tiếng cười và niềm vui. Con bé là kiểu người có thể làm cho mọi căn phòng trở nên tươi sáng hơn và thường là náo nhiệt hơn một chút. đó cũng là lý do vì sao khi Sheridan học mẫu giáo tôi nhớ mình đã đến buổi họp phụ huynh đầu tiên của con bé. Tôi đã hơi lo lắng vì dù con bé là đứa trẻ ngọt ngào nhất mà bạn có thể tưởng tượng ra nhưng con bé cũng là đứa hay nói chuyện nhất. Tôi nhớ mình đã ngồi đối diện với cô giáo của con bé tự trấn an bản thân và nín thở hỏi. “Vậy Sheridan nhà tôi thế nào?”
Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc cô giáo nhìn tôi rất nghiêm túc và nói, “Tôi chỉ có một điều duy nhất muốn nói với chị thôi.” Bụng dạ tôi lúc đó liền thắt lại. Rồi cô nói, “Sheridan nhà chị chuyên đi rình rập ở chiếc ghế tình bạn.” Tôi nhớ mình đã chớp mắt nhìn cô giáo. “Tôi xin lỗi, cô nói gì cơ?” Cô ấy nói, “Sheridan nhà chị chuyên đi rình rập ở chiếc ghế tình bạn.” Tôi hoàn toàn bối rối và hỏi, “Thế đó là chuyện tốt hay chuyện xấu? Và chính xác thì chiếc ghế tình bạn là cái gì thế cô?” Lúc này cô giáo mỉm cười và nói, “Đó là một điều tuyệt vời.”
Cô giáo giải thích rằng họ có đặt một chiếc ghế ở trong sân chơi. Cô ấy nói rằng, “Không phải đứa trẻ nào cũng hướng ngoại và tự tin như Sheridan nhà chị đâu, thế nên các con được bảo rằng nếu muốn chơi cùng các bạn hoặc nếu cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi, hay rụt rè, thì các con có thể ngồi lên chiếc ghế đó. Và những đứa trẻ khác cũng được dặn là nếu thấy có ai ngồi ở đấy, thì hãy đi lại gần, trò chuyện và rủ bạn cùng chơi.” Và hóa ra Sheridan, đứa con nhỏ đang học mẫu giáo của tôi, đã tự phong cho mình làm người bảo vệ chiếc ghế đó. Mỗi ngày vào giờ ra chơi, thay vì chạy ngay đến xích đu hay tham gia vào trận đá bóng, con gái tôi lại nán lại và lảng vảng bên cái cây gần đó, chỉ để quan sát chiếc ghế ấy, chỉ để chờ đợi phòng trường hợp có ai đó cần đến sự giúp đỡ của con bé.
Bọn trẻ thậm chí còn chưa kịp ngồi hẳn xuống ghế thì Sheridan đã lao ngay đến nắm lấy tay họ kéo đi rồi. Dù là con gái, con trai, học sinh lớp một hay mấy bé mẫu giáo, chuyện đó chẳng hề quan trọng với con bé. Chỉ cần một đứa trẻ trông có vẻ cô đơn, Sheridan sẽ đi tới. Nếu ai đó không có ai chơi cùng, Sheridan sẽ có mặt ở đó. Nếu ai đó cảm thấy mình như vô hình, Sheridan sẽ nhìn thấy họ. Đó là con gái tôi và con bé đã luôn là người như thế cho đến tận cái ngày con bé bị cướp đi khỏi chúng tôi.
Và thành thật mà nói tôi không thể nào hiểu nổi chuyện này. Tôi không thể nào chấp nhận sống bình yên với điều đó được. Ở cái thế giới nào mà một đứa trẻ đã dành cả đời để đảm bảo không một ai phải cô đơn lại phải chết trong sự khiếp sợ và cô độc trên một bến tàu ở Chicago chứ? Ở cái thế giới nào mà một cô gái luôn nhìn thấy tất cả mọi người lại trở nên vô hình trước chính những con người và quyền lực có trách nhiệm phải bảo vệ con bé? Điều này không thể cứ dùng lời lẽ để lấp liếm đi được và nó càng không thể bị chôn vùi bên dưới một danh sách dài những vấn đề không liên quan mà tất cả các vị vừa mới đem ra phô diễn trước mặt chúng tôi.
Cảm ơn vì đã cho thấy các vị ngồi đây nhưng lòng thì không muốn. Đây đã là lần thứ tư rồi. Lần thứ tư các vị tiếp đón những gia đình mất con thế này. Cảm ơn vì đã cho thấy các vị chẳng hề quan tâm. Điều này không thể bị chôn vùi dưới những khẩu hiệu, số liệu hay ngụy biện, và chuyện này không thể chấp nhận được. Vì vậy hôm nay tôi mang chiếc ghế tình bạn này trở lại. Tôi nghĩ Quốc hội đang cần một chiếc đấy. Tôi nghĩ mọi thống đốc, thị trưởng, quan chức thành phố bảo hộ và những chính trị gia đang đổ lỗi, né tránh, trốn sau các luận điểm định sẵn đều phải ngồi lên đó. Và tôi thách tất cả các vị ngồi xuống đây với tôi, nắm tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi giải thích đi vì tôi không hiểu nổi. Hãy giải thích vì sao kẻ cư trú bất hợp pháp lại quan trọng hơn công dân Mỹ. Hãy giải thích vì sao chính sách bảo hộ lại quan trọng hơn mạng sống của Sheridan nhà tôi. Hãy giải thích vì sao hợp tác với Cơ quan Di trú lại là đòi hỏi quá đáng, còn bắt cha mẹ người Mỹ phải chôn cất con mình thì lại chấp nhận được. Hãy trả lời tôi đi, Tôi cần các vị nói cho tôi biết.
Tôi muốn các vị hãy tưởng tượng đứa trẻ trên chiếc ghế tình bạn năm nào, đứa sinh viên năm nhất ngây thơ với trái tim đầy lòng trắc ẩn và cái đầu đầy những ước mơ bị một kẻ nhập cư lậu bắn chết, tôi muốn các vị hãy tưởng tượng đó là con gái của các vị chứ không phải của tôi. Nếu con bé là con của các vị thì sao? Các vị có ngần ngại dù chỉ một giây để hành động hay thay đổi không? Sheridan nhà tôi đã dành cả đời để vì người khác. Hôm nay tôi chỉ xin ủy ban này, ủy ban này và Quốc hội cùng đất nước chúng ta hãy chọn con bé. Con bé xứng đáng được bảo vệ, con bé xứng đáng được cứu sống, và con bé xứng đáng nhận được lá phiếu dũng cảm của các vị.
Gửi tới tất cả những ai đã ủng hộ, đã cầu nguyện, đã khóc cùng chúng tôi và những ai đã có đủ can đảm để lên tiếng và gọi tên Sheridan, xin cảm ơn các vị. Bởi vì mỗi lần các vị gọi tên con bé, các vị lại trả lại cho chúng tôi một phần hình bóng của con. Các vị nhắc nhở thế giới này rằng Sheridan không phải là một luận điểm để tranh cãi. Con bé không phải là một số liệu thống kê hay một dòng tít trên báo. Con bé là con gái của chúng tôi. Con bé sẽ luôn là ánh nắng ngọt ngào của tôi. Và nếu những kẻ đã bỏ mặc con bé thà quay mặt đi nơi khác, thì tôi xin những người còn lại hãy nhìn thẳng vào con bé. Con bé đây, đây là bức ảnh chụp tôi và con. Con bé đây, bức ảnh này được chụp một ngày trước khi con bé qua đời.
Hãy gọi tên con bé, hãy kể câu chuyện của con bé và hãy đòi hỏi một điều tốt đẹp hơn bởi vì Sheridan Grace Gorman nhà tôi đáng lẽ ra phải còn sống và không một người mẹ nào đáng lẽ phải đứng ở nơi tôi đang đứng, để cầu xin, cầu xin những nhà lãnh đạo được dân bầu ra biết trân trọng mạng sống của con mình khi mọi chuyện đã quá muộn màng.
Tôi đã khóc khi bước vào căn phòng này. Tôi nhìn thấy tấm áp phích mà các vị đã làm. Trên đó viết rằng, “Ở mỗi một chặng đường, hệ thống đều có cơ hội để ngăn chặn hắn.” Nhưng ở mỗi một bước đi, hệ thống đó đã thất bại và con gái tôi đã phải trả giá cho những thất bại đó, những thất bại của các vị bằng chính mạng sống của con bé. Không một gia đình nào phải chôn cất một đứa trẻ chỉ vì các quan chức công quyền thất bại trong việc đặt mạng sống của người dân Mỹ lên hàng đầu. Tôi chỉ đang xin các vị hãy chọn chúng tôi. Chúng tôi bầu ra các vị. Chúng tôi bầu ra các vị. Hãy chọn chúng tôi. Vì sao con tôi lại ít được trân trọng hơn một kẻ nhập cư lậu? Vì sao chứ?
Nghe này tôi cũng có trái tim chứ. Tôi yêu quý những người nhập cư. Hai trong số những người bạn thân nhất trên đời này của tôi là người nhập cư. Họ đã đến đây bằng con đường hợp pháp. Tôi hoàn toàn nghĩ rằng họ làm cho nước Mỹ trở nên tươi đẹp hơn nhưng con gái tôi cũng tươi đẹp như thế mà. Tôi cần các vị phải suy nghĩ lại xem các chính sách này là cái gì và tôi cần các vị hãy tưởng tượng đây là con gái của các vị bởi vì tôi rất chắc chắn rằng các vị sẽ không ngắt lời bất kỳ ai khi họ đang nói đâu. Tôi rất chắc chắn rằng các vị sẽ không gọi đây là một trò diễn chính trị. Nỗi đau buồn này là có thật. Mỗi ngày thức dậy tôi đều phải chịu đựng một nỗi đau khôn xiết. Các vị có biết tôi thường nghĩ gì khi giật mình tỉnh giấc vào giữa đêm không? Liệu con gái tôi có khóc gọi tôi không? Con bé đã chạy được 12 mét. Con bé đã cố chạy được 12 mét để giữ lấy mạng sống của mình. Con bé có gào khóc gọi tôi không? Con bé đã ra đi trên vỉa hè đó hoàn toàn trơ trọi một mình cô đơn và máu chảy đầm đìa trên vỉa hè đó. Và tôi sẽ không bao giờ không bao giờ có thể sống yên lòng được nữa. Tôi thực sự phải nói rằng tôi và chồng tôi hoàn toàn bị suy sụp. Chúng tôi chỉ còn vài năm nữa là đến tuổi nghỉ hưu tôi đã làm việc cả đời vô cùng chăm chỉ. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là được vui vầy bên các con của mình chỉ muốn được ở bên Sheridan nhà tôi và Madeline nhà tôi.
Và giờ đây tôi trở nên cay nghiệt. Tôi cay nghiệt là vì tôi vốn là người thích trao đi yêu thương chứ không phải một kẻ hiếu chiến. Tôi là người thích yêu thương. Tôi yêu trẻ con tôi thích cổ vũ mọi người và làm cho họ cảm thấy tự tin vào bản thân. Tôi không phân biệt chủng tộc tôi không bài ngoại. Vợ chồng tôi đã làm mọi thứ một cách đúng đắn. Chúng tôi đã dạy con gái mình trở thành một con người tuyệt vời và xinh đẹp. Tình yêu thương của con bé vô cùng bao la. Và giờ đây tôi sẽ phải dành những năm tháng cuối đời mình tôi sẽ phải chiến đấu chiến đấu chống lại các chính sách này chiến đấu để mọi người gọi tên con bé.
Vậy nên nếu các vị có can đảm xin hãy đến nói chuyện với tôi. Hãy đến ngồi trên chiếc ghế đó. Tôi sẽ mua tặng Quốc hội một chiếc ghế. Hãy nói chuyện với nhau đi. Hãy nói chuyện với nhau đi. Chúng ta không nên hét vào mặt nhau trong căn phòng này. Ý tôi là chúng ta cũng không nên viện cớ này cớ nọ bởi vì tôi phải thẳng thắn nói rằng tôi hiểu các vị ngồi đây là có lý do. Tôi chỉ không hiểu vì sao chỉ có phía Đảng Cộng hòa là quan tâm đến những đứa trẻ Mỹ của chúng ta. Và tôi biết các vị cũng là những người mẹ tôi biết các vị cũng là những người cha. Tôi sâu sắc trân trọng điều đó.
Nhưng về cơ bản những gì các vị vừa làm những gì các vị vừa nói chỉ là “Tôi rất tiếc vì sự mất mát của chị. Tôi cũng có một đứa con gái. Tôi cũng có một đứa con trai. Tôi thấu hiểu nỗi đau của chị.” Các vị không hiểu đâu. Các vị không hề thấu hiểu nỗi đau của tôi bởi vì ngay sau đó từ ngữ thốt ra từ miệng các vị lại là từ nhưng. Chẳng có từ nhưng nào ở đây cả. Khi con của các vị phải nằm trong quan tài thì sẽ chẳng có từ nhưng nào hết. Và tôi cần các vị phải hiểu được điều đó. Và nếu các vị muốn nói về chuyện này tôi luôn ở đây. Tôi sẽ mua tặng các vị một chiếc ghế. Tôi sẽ mua tôi có thể ghi nhận điều này vào biên bản tôi sẽ mua tặng Quốc hội một chiếc ghế để họ có thể đến ngồi nắm lấy tay tôi nhìn thẳng vào mắt tôi và giải thích cho tôi nghe vì sao những kẻ nhập cư lậu lại quan trọng hơn con gái tôi. Tôi thực sự rất muốn biết vì tôi không thể nào hiểu nổi. Làm ơn đi, tôi chào đón các vị, Tôi sẽ lắng nghe, Tôi sẽ lắng nghe. Tôi quan tâm, Tôi có sự quan tâm, Tôi chỉ cần các vị giải thích điều đó cho tôi nghe thôi vì tôi không hiểu và tôi sợ rằng mình sẽ không bao giờ có thể hiểu được, Xin cảm ơn.
Nguồn tài liệu Khetthe đã tham khảo khi phân tích
- https://www.dhs.gov/news/2026/03/22/ice-asks-governor-pritzker-and-chicago-sanctuary-politicians-not-release-criminal
- https://www.newsweek.com/what-happened-to-sheridan-gorman-mother-slams-sanctuary-laws-after-murder-12144547
- https://www.fox32chicago.com/news/illinois-trust-act-explainer
- https://www.visaverge.com/news/illinois-sanctuary-laws-face-evasion-as-17-sheriffs-hold-ice-detainees/
- https://illinoisattorneygeneral.gov/News-Room/Current-News/GuidanceTrustAct.pdf
- https://capitolnewsillinois.com/news/illinois-law-prohibits-sheriffs-from-assisting-ice-with-civil-immigration-enforcement-some-wish-they-could/
- https://legalclarity.org/loyola-student-death-criminal-charges-and-political-fallout/
- https://wgntv.com/news/chicagocrime/man-charged-in-murder-of-loyola-student-returns-to-court/